Bồ công anh – loài hoa sớm nở tối tàn dẫu vậy khi hồ hết cánh hoa vàng trút xuống là hầu như chùm ước trắng như bông xuất hiện. Cùng rồi theo gió, bồ công anh ban đầu những cuộc hành trình đầy chân thành và ý nghĩa của cuộc đời mình. Bao hàm lúc tưởng như chỉ một cơn gió nhẹ, một trận mưa rào cũng đầy đủ để khiến những bông hoa kia nặng nề lòng phòng đỡ. Cơ mà không! Gió kệ gió, mưa kệ mưa, người thương công anh vẫn vững vàng vàng, vẫn kiên cường, vẫn vui vẻ xòe các cánh hoa vàng đẹp tươi như màu nắng
*

 

Con gái à! Đừng mỏng manh như tình nhân công anh trước gió. Hãy là xương rồng trẻ khỏe trước bão giông

Phía cuối ngày nắng và nóng tắt, bao gồm nỗi bi tráng còn nhiều hơn thế cả Gió 

Giá mà rất có thể thả chúng lên trời như các cánh bồ Công Anh... Bay xa mãi...

Bạn đang xem: Bồ công anh bay trong gió

 

 

Có tuyến đường trắng xoá

Đầy hoa người thương công anh

Nắng rót xoàn như mật

Dính cả lên chầu trời xanh 

 

 

“Em chỉ là một trong nhánh ý trung nhân Công Anh nhỏ, một nhành hoa dở hơi mọc mặt đường, không hương dung nhan cũng chẳng long lanh.

Nếu những căng thẳng đời hay cứ cuốn em theo… em sẽ tự bóc mình thành hầu như cánh nhỏ để cất cánh theo gió...

Chờ khi tìm kiếm được bình yên, em vẫn về lại mặt người."

 

 

Tôi - một cánh hoa ý trung nhân công anh, đơn giản, trung bình thường - chả biết tự bao giờ đã đan xen hơi thở của từng vuông đất chỗ đây. Đôi dịp tôi trường đoản cú hỏi liệu có ai gọi tôi sẽ yêu quí anh như vậy nào, cùng liệu anh có bao giờ yêu thích hợp tôi, dù duy nhất phần... Như thế?

 

 

Những cánh hoa bồ Công Anh vẫn âm thầm lặng lẽ tung bay theo gió. Cô êm ả dịu dàng nép mình mặt vai anh thì thào: "Em là cơn Gió của anh. Còn anh là người thương Công Anh đã mãi bay theo em...".

 

 

Gió sinh ra chưa phải để ngừng chân. đấng mày râu là đứa con của nghêu Du với Mạo Hiểm. Cánh đồng cỏ bình yên không phải là chỗ trú ngụ đời đời. Gió lại ào ạt thổi qua. Người thương Công Anh nỗ lực níu giữ, cố nắm bắt Gió bằng thân hình mảnh mai của mình, cô bé vươn bản thân ra. Mà lại vô ích. Gió vẫn tiếp tục thổi giá buốt lùng. 

 

 

Tôi - một cánh bồ công anh nhỏ xíu nhỏ, cô đơn... Tôi mê thích anh cũng giống như cành hoa yêu bao gồm khu vườn của bản thân mình vậy. Xuất phát điểm từ một hạt mầm nhỏ tuổi nhoi, tôi khủng dần lên vào sự bảo hộ bảo bọc của anh. Chẳng hiểu bởi vì sao với từ thời điểm nào tôi lại mê thích anh các như thế. Hay chính vì như chủ yếu tôi đã nói, anh lúc nào thì cũng ở cạnh tôi, như miếng vườn nối liền với phần đông nhành hoa vậy...

 

 

Bồ Công Anh thơ ngu khi phân biệt mình vẫn yêu và cũng là lúc ý trung nhân Công Anh biết tình yêu kia không dành riêng chỉ riêng rẽ mình. Gió có khoảng trời riêng biệt của Gió, mà người tình Công Anh chỉ diễm phúc một lần để sờ tay tới khoảng trời ấy. Để rồi người tình Công Anh được yêu, biết yêu, và cảm giác được tình yêu. Từng cánh hoa nhè vơi rơi thân trời...

 

 

Dò dẫm từng bước, Gió tất cả biết cẳng chân Bồ Công Anh đã từng nào vết thương rồi không? Mỗi khu vực Gió đến, ý trung nhân Công Anh đều lặng lẽ âm thầm theo sau. Lặng quan sát Gió cười, cơn đau dường như tan biến đổi rồi ý trung nhân Công Anh cũng mỉm cười... 

 

*

 

Thức giấc đi Em, tình nhân Công Anh nhỏ bé bỏng

Bay lên đi Em, cất cánh đến vô cùng

Đừng ngại ngùng ngùng, chớ rụt rè, Em nhé..

Gió đang đón Em bằng to lớn Yêu Thương... 

 

 

Bồ công anh không đẹp tuy thế chân thành. Tôi biết vậy. Tôi biết anh luôn luôn quan chổ chính giữa tôi đơn giản như một vườn có nghĩa vụ che chở hồ hết nhành hoa vào ấy. Tôi càng hiểu, anh với tôi vốn chẳng thuộc về nhau... 

 

 

Trước khi họ gặp được cơn Gió to gan lớn mật mẽ rất có thể mang hạnh phúc cho bản thân thì ta phải chạm chán nhiều cơn Gió nhẹ.

Thế yêu cầu đừng vì chạm mặt gỡ quá nhiều cơn Gió nhẹ mà nghĩ rằng chẳng tất cả cơn Gió như thế nào đủ bạo gan để thổi ta đi. :)

Hãy tin rằng, luôn có một ngọn Gió có mặt chỉ để dành riêng riêng cho 1 bông tình nhân Công Anh. 

 

 

Bồ Công Anh theo gió cất cánh xa mãi

Nắng vẫn tàn color hoa đã nhạt phai

Rồi một ngày Gió thờ ơ bỏ lại

Cánh hoa tàn theo năm tháng bởi vì ai.

 

 

Bồ công anh thuộc về gió, chỉ bao gồm gió mới hoàn toàn có thể đưa bồ công anh mang đến nơi mà người yêu công anh vốn phải đến. Tín đồ ta xuất xắc bảo gió cực kỳ vô tình, tuy vậy với tôi, gió lại là định mệnh. Dù khu vườn có đẹp và bao gồm với ý trung nhân công anh từng nào kỷ niệm thì vớ cả cũng biến thành mãi mãi là kỷ niệm nhưng mà thôi... 

 

 

Vì em chỉ nên hoa ý trung nhân công anh...

Một loài hoa không sắc đẹp không hương! Một cô gái có vẻ ngoài nhạt nhòa ko nổi bật! Em từ bỏ ti lúc đứng cạnh cô bạn xinh xắn như đóa hồng kia. Em ước giá như mình cũng có thể trở thành trung chổ chính giữa của đám đông như cô ấy. Em tự hỏi hợp lý mình sinh ra để triển khai một cái bóng?

 

 

Em vẫn nhìn tình yêu như một quả cầu người yêu Công Anh nhỏ nhắn nhỏ

Rất ao ước chạm vào nhưng lại hại nó bay đi...

 

 

Vì em chỉ là ý trung nhân công anh - Một chủng loại hoa lẩn thẩn nghếch chấp nhận lìa cành cất cánh theo cơn gió lãng tử. Hoa trao trọn trái tim yêu thương của mình, tuy thế nhận lại chỉ là phần nhiều mảnh tim chảy vỡ! Đau khổ...và mất đi lòng tin vào tình yêu!

 

 

Hoa nào cũng có ngày tàn, nhưng kể từ lúc xuất hiện mỗi loại hoa phần đông mang trên bản thân một sứ mệnh. Và sứ mệnh của tình nhân Công Anh là mang lại cảm giác bình yên ổn cho đa số người, giữa cuộc sống xô ý trung nhân này

 

 

"Một ngày, cat nói với Gió: "Anh là một ngọn Gió hoang dại, chẳng khi nào ở quá lâu bên fan thương yêu. Nếu gồm kiếp sau, em xin được gia công Bồ Công Anh để theo anh mãi."

Gió mỉm cười, bay tới một vùng khu đất xa xôi cùng khi về, gieo bên trên Cát hầu như hạt giống như lạ. Hải dương ngày tối tưới tắm, kính yêu hạt kiểu như ấy. Khi mập lên, nó biến chuyển một cây tình nhân Công Anh xuất xắc đẹp."

 

*

 

Vì em chỉ nên hoa ý trung nhân công anh.

Xem thêm: Giải Vở Bài Tập Toán Lớp 5 Tập 2 Bài 150 : Phép Cộng, Giải Vbt Toán 5 Tập 2 Bài 150: Phép Cộng

..

Một loại hoa yên lìm trước gió, ẩn bản thân trong đám cỏ ngớ ngẩn xanh rờn, giống như em- cô bé sống nội tâm, đam mê lắng nghe, luôn luôn lặng lẽ đứng phía bên ngoài cuộc vui, lặng lẽ âm thầm dõi góc nhìn theo trơn hình ai! Em không thích thể hiện tại tình cảm bởi lời nói. Đối với em, hành vi mới nói lên vớ cả! Em từ bỏ nhủ có lẽ chẳng mấy ai đọc được mình!

 

 

Em là nhân tình Công Anh mỏng manh với thơ dại

Nhưng em không phải sự thương sợ hãi của bất kì ai

Em đã tự đứng lên sau các lần vấp ngã

Và mỉm cười kiêu hãnh với người làm em đau

 

 

Lời kết: Đến một ngày, em biết mang lại đi tình thương của mình, như hoa người thương công anh tung cánh bay trong gió. Yêu một người để rồi nhức thương, trái tim em rã nát đấy, tuy nhiên rồi nó vẫn lành, em sẽ biết cách đứng dậy, tra cứu một lồng ngực khác nhưng trái tim em thực sự thuộc về, như người thương công anh biết tìm kiếm đúng vùng để gieo mầm những nhành hoa sau!