Bạn đang gặp cạnh tranh khi làm bài bác vănPhân tích nhân vật Phương Định vào Những ngôi sao sáng xa xôi? Đừng lo! Hãy tham khảo những bài xích văn mẫu đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung xuất xắc nhất của Top lời giải dưới đây để nắm được phương pháp làm cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc những bạn tất cả một tài liệu bổ ích!

Phân tích nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao sáng xa xôi - bài xích mẫu 1

*

Viết về người quân nhân và chiến tranh là nguồn cảm hứng của rất nhiều đơn vị thơ, đơn vị văn. Với Phạm Tiến Duật, ta được đến với sự trẻ trung, ngang tàng của những chiến sĩ Trường Sơn qua “Bài thơ về tiểu đội xe ko kính”. Gặp “Khoảng trời hố bom” của Lâm Thị Mỹ Dạ, ta lại bắt gặp những cô bé mở đường ko tiếc thân bản thân “đánh lạc hướng thù hứng lấy luồng bom”. Với đến với “Những ngôi sao sáng xa xôi” của Lê Minh Khuê ta lại không khỏi thán phục trước tinh thần dũng cảm, tình đồng đội nồng ấm, trọng điểm hồn lạc quan trong trắng của cha nữ tntn mà để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong em là Phương Định.

Bạn đang xem: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật phương định

Phương Định thuộc Nho với Thao – những cô nàng thanh niên xung phong sống trên cao điểm bát ngát khói bụi Trường Sơn và bom đạn hủy diệt của kẻ thù. Công việc của chị với đồng đội vào tổ trinh thám mặt đường là “đo khối lượng đất đá lấp hố bom, đếm bom chưa nổ với nếu cần thì phá bom” để bảo vệ bé đường mang đến những đoàn xe pháo băng về phía trước, góp phần vào sự nghiệp giải phóng miền nam giới thống nhất đất nước. Công việc của chị thật vinh quang quẻ nhưng cũng đầy hi sinh gian khổ. Song chính hoàn cảnh gian cạnh tranh hiểm nguy ấy đã có tác dụng cho họ cảm nhận được những phẩm chất đáng quý của chị.

Cảm nhận đầu tiên về nhân vật Phương Định là vẻ đẹp của tinh thần dũng cảm, thái độ bình tĩnh vượt lên mọi hiểm nguy. Hằng ngày, chị thường xuyên phải chạy bên trên cao điểm bị bom đạn cày nát ngoài ra ẩn dấu những quả bom chưa nổ. Điều đó cũng tất cả nghĩa chị luôn phải đối mặt với thần chết. Mỗi ngày, chị phải phá từ 3-5 lần bom, nguy hiểm là vậy nhưng chị vẫn bình thản thậm chí còn thấy thú vị mặc dù trên mình còn tồn tại vết thương chưa lành miệng. Cứ mỗi lần phá bom, đất rắn, tiếng xẻng va chạm vào cỏ quả bom nghe sắc lạnh đến ghê người. Ngay lập tức cả lúc ấy, chị vừa trách vừa nhắc nhở bản thân “phải cấp tốc hơn chút nữa”, nếu không vỏ quả bom nóng dần lên hoặc rét từ phía bên trong quả bom hay nóng vị mặt trời lúc đó sẽ rất nguy hiểm”. Xác định được tính chất nguy hiểm, song với tinh thần dũng cảm cùng tình yêu thương Tổ quốc, chị đã vượt qua tất cả. Thao tác, tư thế, thái độ bình tĩnh lúc phá bom là vẻ đẹp đáng quý ở Phương Định nói riêng cùng những cô bé trẻ nói chung. Có những lúc, chị cũng nghĩ đến mẫu chết nhưng dòng chết này mờ nhạt. Còn ý nghĩa cháy bỏng là “Liệu mìn tất cả nổ, bom tất cả nổ không? làm cho thế làm sao để châm mìn lần thứ hai?” Mục đích kết thúc nhiệm vụ luôn được chị đặt lên ở trên hết.

trong chị luôn thường trực tình đồng đội, đồng chí nồng ấm. Tấm lòng vị tha của chị luôn luôn quan trọng tâm tới đồng đội. Lúc chị Nho cùng Thao ở trên cao điểm, phải ở công ty trực thiết bị nhưng trong lòng Phương Định luôn lo lắng, sốt ruột, đứng ngồi không yên. Chị lo lắng đến mức chạy ra chạy vào lắng nghe cả tiếng súng hỗ trợ của các anh bộ đội pháo binh sự lo lắng ấy khiến chị cáu với cả đội trưởng “trinh tiếp giáp chưa về”. Điều đó thể hiện lòng quan tiền tâm, lo lắng của chị với đồng đội thật sâu sắc. Chị luôn luôn trìu mến, yêu thương thương bạn bè, chẳng thế mà lại chị đã nhận xét về người đồng đội trẻ tuổi Nho, chị vạc hiện ra vẻ dễ thương của Nho “nhẹ, non mẻ như một que kem trắng”. Chị còn hiểu rất rõ sở ham mê của bạn, của đồng đội. Chị Thao mê say ghi bài hát mặc cho dù chị hát toàn không đúng nhạc,chị ghi tới cha cuốn sổ dày bài hát, chị Thao còn ưa thích tỉa đôi lông mày nhỏ như que tăm, chị hiểu được sự cương quyết, táo khuyết bạo nhưng rất đáng gờm trong công việc của chị Thao. Mặc dù vậy chị Thao rất sợ máu và vắt. Chị hiểu được ở Nho say mê thêu thùa, trên ngực áo của Nho luôn luôn có một bông hoa. Chị còn hiểu được trọng tâm trạng của đồng đội như lúc Nho bị thương, chị Thao thì cuống quýt lên còn Nho lại bình tĩnh, gan dạ. Phương Định băng bó, tiêm thuốc cùng pha sữa mang đến Nho. Tình cảm đồng đội, đồng chí là ngọn lửa sưởi ấm lòng, là niềm tin, là động lực, là nguồn động viên khích lệ các chị thêm vững lòng trên mặt trận đầy nguy khốn này. Ngược lại, chị Phượng Định cũng rất cần sự cổ vũ, động viên của đồng đội. Chị cảm thấy ấm lòng với tự tin hơn khi cảm thấy ánh mắt dõi theo, khích lệ của các anh chiến sĩ pháo binh. Chị được rất nhiều chiến sĩ cảm mến. Điều đó càng có tác dụng tình đồng đội, đồng chí trong chị thêm sâu đậm biết bao!

đường nét nổi bật cùng cũng là điểm hấp dẫn nhất của Phương Định với người đọc chúng ta là trung khu hồn trong sáng, giàu mơ mộng, là sự hồn nhiên như trẻ thơ của chị. Chị là cô gái Hà Nội vào chiến trường sương lửa, chị vẫn tốt nhớ nhà, nhớ những kỉ niệm tuổi thơ. Chị tốt hát, tốt cười một mình, ngắm mình trong gương. Chị tự đánh giá chỉ mình là “một cô bé khá”. Chị gồm cái điệu đà của người Hà Nội nhưng là cái điệu thật đáng yêu vì chưng nó hồn nhiên và hết sức chân thực.

Qua nhân vật Phương Định, ta càng hiểu thêm về những vẻ đẹp đáng quý của những cô nàng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn nói riêng và thế hệ trẻ Việt phái mạnh trong những năm mon hào hùng ấy. Âm vang của những câu hát sau sẽ luôn luôn vang vọng trong con người Việt nam giới với lòng tự hào đầy trân trọng: “Cô gái mở đường ra đi cứu nước. Tiếng hát ai vang vọng núi rừng…..”

Phân tích nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi - bài xích mẫu 2

“Đeo sách theo người núi nhỏ núi to

Em là cô tin tức hay là cô y tá

Dốc cao quá anh chỉ lo em ngã

Em cười dài khiến dốc bớt chênh vênh”

Đúng vậy, lần đầu tiên đội quân tóc nhiều năm được xuất hiện trong phòng chiến với đi vào thơ ca rất đẹp mà cao quý. Đó là những nhỏ người bao gồm tâm hồn trong sáng, nhiều mơ mộng, tinh thần dũng cảm lạc quan tiền trong chiến đấu. Mà bao gồm lẽ lúc nói đến họ ta không thể như thế nào quên được cây cây bút truyện ngắn Lê Minh Khuê. Bên văn chuyên viết về tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn cùng công cuộc đổi mới sau này. Vào đó tiêu biểu nhất là bài “Những ngôi sao xa xôi”, cùng để lại nhiều ấn tượng trong trái tim người đọc đó là nhân vật Phương Định.

Phương Định là một trong bố thành viên của tổ “trinh liền kề mặt đường” cùng thực hiện một nhiệm vụ quan tiền trọng đảm bảo thông suốt mạch đường huyết giao thông:

“Chuyện kể rằng em cô bé mở đường

Để cứu bé đường đêm ấy khỏi bị thương

Cho đoàn xe pháo kịp giờ ra trận

Em đã lấy tình thân Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa

Đánh lạc hướng thù hứng lấy làn bom”

Phương Định là cô bé Hà Nội nhạy cảm, hồn nhiên với thích mơ mộng, cô thường sống với những kỉ niệm nơi thành phố quê hương mình. Phương Định từng bao gồm những mon ngày học sinh hồn nhiên đẹp cùng đáng yêu, cô sống vô tư với mẹ. Phương Định gồm một căn phòng nhỏ gác hai ở một ngõ nhỏ yên tĩnh và thanh thản tại Hà Nội. Và giờ đây vào những tháng ngày căng thẳng ở chiến trường cuộc sống đó đã trở thành kỉ niệm của cô. Những kỉ niệm đó vừa thể hiện khát vọng cuộc sống nơi quê hương vừa là liều thuốc động viên tinh thần Phương Định nơi tuyến lửa khốc liệt. Sống nơi chiến trường đã cha năm, luôn luôn kề bên cái chết nhưng cô vẫn thể hiện sự hồn nhiên thơ mộng. Ở chiến trường Phương Định nổi bật giữa các chị em với “hai bím tóc dày tương đối mềm, một mẫu cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn”. Đôi mắt của Phương Định được các anh lái xe bảo “cô tất cả cái quan sát sao mà lại xa xăm”. Đúng là một cô nàng đẹp đã có tác dụng bao đàn ông trai đắm đuối say mê. Tất cả nhiều pháo thủ cùng lái xe pháo “hỏi thăm” cùng viết “những bức thư lâu năm gửi đường dây” đến Phương Định. Cô tất cả vẻ kiêu kì là “điệu” khi tiếp xúc với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, nhưng trong suy nghĩ của cô thì “những người đẹp nhất, logic can đảm cùng cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ”. Cô biết bản thân được nhiều người, nhất là những anh lính trẻ để ý và gồm thiện cảm, nhưng cô không biểu lộ tình cảm của mình và tỏ ra rất kín đáo đáo vì vậy cơ mà trông cô đáng yêu thương và thướt tha hơn.

Phương Định là cô bé rất hồn nhiên yêu thương đời nhiều cá tính, cùng đặc biệt rất yêu thích hát. Hồi ở công ty cô hát say mê có lúc cô hát ầm ĩ làm ông bác bỏ sĩ hàng xóm mất ngủ…Và rồi cô sở hữu cả lòng yêu mến ca hát vào chiến trường Trường Sơn ác liệt. Định say đắm hát “những bài bác hành khúc bộ đội, những điệu dân ca quan liêu họ mềm mại dịu dàng, ưa thích ca chiu sa của Hồng quân Liên Xô, thích hợp dân ca Ý trữ tình giàu có” Phương Định còn bịa ra cả những lời hát, thế nhưng mà chị Thao vẫn “say mê” chép vào sổ tay. Phương Định hát vào khoảnh khắc “im lặng” khi trang bị bay trinh thám “rè rè” cơn bão lửa sắp ụp xuống cao điểm Định hát để động viên chị Thao, động viên mình cùng Nho. Hát khi khi “máy bay rít bom nổ, nổ bên trên cao điểm, giải pháp cái hàng này khoảng 300m”. Hát trong không gian ngột ngạt “khói lên với cửa hang bị bịt lấp”. Đúng là “tiếng hát át tiếng bom” của cô gái trong tổ trinh sát mặt đường, của những con người “khao khát tạo ra sự những sự tích anh hùng”. Tiếng hát đã át đi những vật gì dữ dội của bom đạn khốc liệt nơi chiến trường để nhường chỗ cho một vật gì đó yên ổn ả, thơ mộng cùng lãng mạn hơn. Qua đó ta thấy được Phương Định hiện ra trước mắt ta là một cô bé trẻ trung logic tinh nghịch nhiều mơ mộng. Thật đáng yêu.

không chỉ hồn nhiên yêu thương đời mà lại Phương Định còn tồn tại một tâm hồn rất nhạy cảm. Chỉ qua cơn mưa đá vụt qua ở cuối truyện đã làm những kỉ niệm về thành phố quê hương, về gia đình, tuổi thơ… mở tung vào cô. Nhưng tư tưởng của Phương Định thể hiện rõ nhất tinh tế nhất khi cô phá bom “tôi một quả bom trên đồi Nho nhị quả dưới lòng đường, chị Thao một quả dưới chân hầm barie cũ”. Trước form cảnh, cảnh vật bị hủy diệt: cây cỏ xơ xác đất nóng sương đen vật vờ từng cụm trong không trung Phương Định đã dũng cảm cùng bình tĩnh đến gần quả bom “đàng hoàng nhưng bước tới” “tôi cần sử dụng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi cất cánh ra nhì bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào domain authority thịt tôi. Tôi rùng mình cùng bỗng thấy tại sao mình làm cho quá chậm. Nhanh lên một tí. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ phía bên trong quả bom. Hoặc là mặt trời nung nóng”. Nhì mươi phút đã trôi qua, khi tiếng bé của chị Thao nổi lên là lúc “tôi cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào châm ngòi dây mìn cài, cong, mềm. Tôi khỏa đất rồi lại chỗ ẩn nấp của mình”. Tiếng bé lần thứ nhị của chị Thao nổ lên cũng là thời gian quả bom nổ.

Thế là đã xong bốn quả bom đã nổ. Chị Thao vấp ngã, vết sẹo láng lên, mảnh dù cất cánh trên lưng, chị cười “răng trắng đôi mắt mở to”. Nhưng công việc phá bom lần này Nho đã bị thương bởi vì hầm sập. Phương Định moi đất bế Nho lên tiết túa ra ngấm vào đất, chị Thao nghẹn ngào. Phương Định rửa vết thương mang lại Nho, tiêm thuốc pha sữa mang đến Nho. Cho dù Nho bị thương nhưng cô đã được đồng đội của mình chăm sóc lo lắng với chữa trị vết thương. Từ đó, ta thấy được trong công việc phá bom Định rất bình tĩnh dũng cảm hăng say, không hề sợ nguy hiểm. Cùng đặc biệt trong cô luôn luôn chứa một tình thân thương ấm áp giành riêng cho đồng đội của mình.

Phá bom là công việc rất nguy hiểm nhưng ta thấy được Phương Định, Thao, Nho rất dũng cảm trong sương lửa, bom đạn mà vẫn ngời sáng như những ngôi sao. Chiến công thầm lặng của họ bất tử với năm tháng cùng lòng người. Tổ quốc và nhân dân sẽ không bao giờ quên những nữ anh hùng Đồng Lộc, những nữ nhân vật trên nhỏ đường chiến lược Trường Sơn.

Như vậy, Phương Định cô gái Hà Nội xinh đẹp, dũng cảm vào lửa đạn nhiều tình yêu thương đồng đội cũng thích có tác dụng duyên như cô xã nữ ngày xưa soi bản thân xuống giếng xã vừa mỉm cười vừa vuốt tóc. Phương Định tiêu biểu mang đến thế hệ trẻ tràn đầy lòng nhiệt huyết sẵn sàng hi sinh đến đất nước đến dân tộc:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

Phân tích nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao sáng xa xôi - bài xích mẫu 3

“Những ngôi sao 5 cánh xa xôi” – một câu chuyện cảm động thời chiến. Lê Minh Khuê đã tài tình khắc họa những bức chân dung các cô tntn xinh đẹp, gan dạ với nhiệt huyết. Câu chuyện của họ là minh chứng cho một thời kì tiết lửa của lịch sử đá quý son nước nhà. Nổi bật vào truyện là hình ảnh Phương Định, cô nàng người Hà Nội trẻ tuổi, gan dạ.

Truyện mở ra với khung cảnh với công việc phá bom của Phương Định ở một cao điểm trên đường mòn Trường Sơn đã được nhà văn tái hiện một cách chân thực với sinh động qua đoạn trích trên. Nhân vật Phương Định vào đoạn trích đã để lại ấn tượng sâu đậm trong thâm tâm người đọc bởi lòng quả cảm, ko sợ mất mát mất mát, một lòng một dạ vì chưng tổ quốc quyết tử.

Phương Định là nhân vật thiết yếu trong truyện, giữ nhiệm vụ vào tổ trinh sát mặt đường. Cô thuộc Thao, Nho, bên trên cao điểm, giữa một vùng trọng điểm ở tuyến đường Trường Sơn. Công việc của họ mặc dù vất vả với nguy hiểm nhưng những cô vẫn bao gồm những giây phút hồn nhiên, thơ mộng của tuổi trẻ. Trả cảnh sống với công việc cực nhọc khăn, gian khổ nhưng Phương Định không ngại loại khó đấy, trung ương hồn cô vẫn thơ mộng với tinh thần cứng rắn, gan thép.

Phương Định là một cô nàng Hà Nội vào chiến trường. Mang nét đẹp của người Hà Nội, Phương Định tạo ấn tượng bởi vẻ ngoài trẻ trung, sức sống, với chút gì đó sâu sắc, tinh tế của người Hà Nội. Cô gồm “hai bím tóc dày, tương đối mềm, một mẫu cổ cao, tự tôn như đài hoa loa kèn”. Đặc biệt, cô tất cả đôi mắt với ánh cái nhìn sao mà xa xăm. Chẳng phải ngẫu nhiên mà các anh pháo thủ với lái xe lại tuyệt hỏi thăm cô, tốt “viết những thư lâu năm gửi đường dây”, “mặc dù cho có thể xin chào nhau hằng ngày”. Phương Định cảm nhận được điều đó, cô cảm thấy vui cùng tự hào nhưng chưa dành riêng tình cảm mang lại một ai. Cô chỉ mê thích ngắm mình trong gương và làm điệu hoặc bao gồm vẻ kiêu kì một bí quyết đáng yêu khi thấy những đồng đội của mình tiếp xúc với một anh bộ đội nói giỏi làm sao đó. Phương Định sở hữu vẻ quanh đó đậm chất của cô nàng Hà Nội đằm thắm, tinh tế.

Vào chiến trường lúc còn là một cô gái trên giảng đường, Phương Định mang trung khu hồn tư lự, hồn nhiên, đa cảm cùng lãng mạn. Cô mê hát. Sống trong hoàn cảnh ác liệt của bom đạn bên trên chiến trường Trường Sơn, thời điểm nào cũng cận kề với cái chết, cô vẫn ko bỏ đi sở yêu thích của mình. “Thường cứ thuộc một điệu nhạc làm sao đó rồi bịa ra lời mà lại hát. Lời tôi bịa lộn xộn mà lại ngớ ngẩn đến tôi cũng phải ngạc nhiên, đôi khi trườn ra mà lại cười một bản thân “Tuy vậy, chị Thao vẫn mê mẩn chép những lời bài xích hát nhưng mà Định bịa ra”. Cô hát trong những khoảnh khắc “im lặng” khi máy bay trinh sát rè rè bên trên đầu, lúc cơn bão lửa sắp chụp xuống cao điểm. Tiếng hát của cô là tiếng hát của tuổi trẻ, của sự gan dạ, của nhiệt huyết và của tình thương tổ quốc.

trọng điểm hồn lãng mạn ấy được hiện lên lúc Phương Định nhớ lại những kỉ niệm của tuổi thiếu nữ vô tư giữa gia đình và thành phố Hà Nội thân yêu. Khi gặp trận mưa đá, cô nhớ lại những thời con trẻ, hồn nhiên vô tư, nhớ lại căn bên trên phố Hà Nội. “Tôi bỗng thẫn thờ, tiếc không nói nổi…Tôi nhớ một vật gì đấy, hình như mẹ tôi, loại cửa sổ hoặc những ngôi sao to trên bầu trời thành phố”. Tất cả mọi kỉ niệm đẹp nhất ở thành phố Hà Nội, về mẹ, về tuổi thiếu nữ trong sáng, vô tư như ùa về, xoáy mạnh trong lòng cô gái. Bao gồm những kỉ niệm đó đã làm cho dịu mát vai trung phong hồn cô trong trả cảnh khốc liệt của chiến tranh.

ko chỉ bao gồm tâm hồn lãng mạn cơ mà Phương Định còn nổi bật vẻ đẹp dũng cảm của cô bạn teen xung phong. Sau những đợt thả bom của giặc, Định thuộc đồng đội chạy lên rất cao điểm để làm cho nhiệm vụ, nơi vẫn còn tồn tại những quả bom chưa nổ. Không khí lúc đó vắng lặng đến phân phát sợ nhưng cô ko hề sợ hãi. Cô bao gồm cảm giác như những chiến sĩ đang dõi theo mình, vày vậy nhưng mà cô cảm thấy yên tâm hơn. Cô quyết định không đi khom, bởi một tại sao rất đơn giản “Các anh ấy ko thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đường hoàng mà bước tới”. Khi chạm tới quả bom, cô cảm giác được đồ vật gi đó lướt qua, một ý nghĩ về dòng chết mơ hồ. “Nhưng một mẫu chết rất mờ nhạt, không cụ thể”. Đó chỉ là một ý nghĩ nháng qua. Còn điều mà cô quan tiền tâm lúc này là “liệu mìn có nổ không, bom gồm nổ không? không thì làm giải pháp nào để châm mìn lần thứ hai?”. Vào suy nghĩ của Định, cô luôn cố gắng xong xuôi nhiệm vụ thật tốt mặc dù có phải hi sinh. Vượt qua sợ hãi, vượt qua hoàn cảnh, Phương Định luôn ngừng mọi nhiệm vụ một biện pháp đầy gan dạ.

Gan dạ, dũng cảm và luôn yêu thương, chăm sóc đồng đội. Phương Định thực sự là người phụ nữ thông minh, nhiệt huyết với giàu tình yêu thương. Phương Định là minh chứng cho vẻ đẹp bạn teen thời bấy giờ: mang những cảm xúc riêng rẽ tư cất gọn để hoà thành nhiệt huyết tuổi trẻ gan dạ chiến đấu vì chưng tổ quốc, vì chưng dân tộc, vì chưng hoà bình.

Phân tích nhân vật Phương Định vào Những ngôi sao xa xôi - bài xích mẫu 4

Lê Minh Khuê là nhà văn thuộc thế hệ những tác giả bắt đầu biến đổi trong thời kì phòng chiến chống Mĩ. Với tài năng và sự search tòi, tò mò của mình, bà sớm gặt hái được nhiều thành công về mảng đề tài là cuộc sống chiến đấu của những thanh niên tình nguyện và bộ đội bên trên tuyến đường Trường Sơn. “Những ngôi sao xa xôi” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của Lê Minh Khuê. Nhân vật chủ yếu trong tác phẩm - Phương Định - là nhân vật giành được nhiều sự yêu thương mến, cảm phục của người đọc bởi vẻ đẹp ngoại hình, trọng tâm hồn và sự dũng cảm, ngoan cường, bình tĩnh nhàn nhã trước hiểm nguy.

Phương Định tạo cảm tình đầu tiên mang lại người đọc bởi vẻ trẻ trung, xinh đẹp của một cô bé mới lớn. Cô là người nhạy cảm và luôn luôn quan trung ương đến hình thức của mình. Cô tự đánh giá: “Tôi là đàn bà Hà Nội. Nói một bí quyết khiêm tốn, tôi là một cô bé khá. Nhì bím tóc dày, tương đối mềm, một chiếc cổ cao, tự tôn như đài hoa loa kèn. Nhỏ mắt tôi thì những lái xe cộ bảo: Cô gồm cái nhìn sao nhưng xa xăm”, vẻ đẹp ấy của cô đã hấp dẫn bao đấng mày râu trai: "các anh pháo thủ và lái xe tuyệt hỏi thăm tôi”. Điều đó có tác dụng Phương Định tự hào nhưng điều đặc biệt là cô chưa nói riêng tình cảm mang lại ai.

Nhân vật thiết yếu của tác phẩm còn khiến người đọc khâm phục bởi sự dũng cảm ngoan cường, bình tĩnh thong dong vượt lên khó khăn khăn nguy hiểm.

Phương Định cùng những người bạn của minh sống và chiến đấu bên trên một cao điểm, giữa một vùng trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Chị phải chạy bên trên cao điểm đánh phá của máy cất cánh địch. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo cùng ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và sử dụng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. Đó là công việc mạo hiểm với dòng chết luôn luôn gần kề tạo áp lực khiến thần kinh vô cùng căng thẳng. Thực hiện công việc đó, Phương Định với đồng đội phải rất bình tĩnh với họ đã thực sự bình tĩnh, thanh nhàn một cách lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc ấy đã trở thành bình thường: "Công việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi tất cả bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và khi cần thì phá bom”.

Mặc mặc dù đã thân quen với công việc nguy hiểm này, thậm chí một ngày có thế phải phá tới năm quả bom nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách tột độ với thần ghê của Phương Định. Từ size cảnh cùng không khí chứa đầy càng thẳng đến cảm giác là những anh cao xạ ở trên cơ cũng đang theo dõi từng động tác cử chỉ của bản thân để lòng dũng cảm ở cô như được kích mê say bởi sự tự trọng: “Tôi đến gần quả bom... đàng hoàng cơ mà bước tới” ở bên quả bom kề tiếp giáp với cái chết yên lim với bất ngờ, từng cảm giác của bé người như cũng trở yêu cầu sắc nhọn hơn: “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến sợi người cứa vào da thịt tôi. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”.

Đặc biệt, Phương Định càng khiến người đọc yêu thương mến, trân trọng hơn bởi tâm hồn trong sáng, tinh tế. Chị rất nhiều tình cảm với đồng chí, đồng đội, quê hương và khôn xiết lạc quan yêu đời.

Giống như nhị người đồng đội trong tổ trinh sát, Phương Định yêu mến những người đồng đội trong tổ và cả đơn vị của mình. Đặc biệt, cô yêu mến với cảm phục tất cả những người chiến sĩ mà lại hằng đêm cô gặp bên trên trọng điểm của những con đường vào mặt trận. Phương Định đã lo lắng, sốt ruột khi đồng đội lên rất cao điểm chưa về. Chị yêu thương thương cùng gắn bó với bạn bè nên có những nhận xét tốt đẹp đầy thiện cảm về Nho, phát hiện ra vẻ đẹp dễ thương “nhẹ, đuối như một que kem trắng” của bạn. Chị còn hiểu cùng đồng cảm sâu sắc với những sở say mê và trung ương trạng của chị Thao.

Phương Định cũng là người đàn bà có một thời học sinh hồn nhiên, vô tư bên người mẹ thân thương vào một căn buồng nhỏ nằm bên trên một đường phố lặng tĩnh hồi Hà Nội còn thanh bình trước chiến tranh. Những kỉ niệm ấy luôn luôn sống lại trong cô giữa chiến trường dữ dội. Nó là niềm khao khát có tác dụng dịu mát trung khu hồn trong hoàn cảnh căng thẳng, khốc liệt của chiến trường.

Vào chiến trường đã bố năm, có tác dụng quen với những thử thách hiểm nguy, ngay cạnh mặt từng ngày với loại chết nhưng ở Phương Định ko mất đi sự hồn nhiên trong trắng và cả những mơ ước về tương lai: "Tôi mê hát”, “thích nhiều bài".

Phương Định là cô tntn trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn những ngày kháng chiến chống Mĩ. Chị tiêu biểu mang đến thế hệ trẻ Việt nam trong những năm mon hào hùng ấy. Họ là những người ko tiếc tuổi thanh xuân, hiến dâng trọn vẹn mang lại Tổ quốc những gì quý giá nhất:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mĩ

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

vào "Những ngôi sao xa xôi", Lê Minh Khuê đã miêu tả chân thực với sinh động trung tâm lí nhân vật. Tác phẩm được kể từ ngôi thứ nhất tạo thuận lợi đến tác giả miêu tả thế giới nội trọng tâm qua việc để nhân vật tự sự về mình.

Nhân vật Phương Định trong "Những ngôi sao sáng xa xôi” của Lê Minh Khuê có những đặc điểm tốt đẹp tiêu biểu cho vai trung phong hồn những chàng trai, cô nàng thanh niên xung phong lên đường chống Mĩ trong những năm tháng vất vả mà hào hùng của dân tộc. Phương Định để lại trong thâm tâm độc giả niềm yêu mến, cảm phục đối với thế hệ trẻ Việt phái nam trong những tháng ngày bom rơi đạn nổ ấy. Và hơn thế, điều đó trở thành động lực để thế hệ trẻ Việt Nam lúc này viết tiếp nét son vào trang sử của thời đại mình.

Truyện Những ngôi sao sáng xa xôi kể về một tổ tnxp nhận nhiệm vụ trinh sát mặt đường tại một trọng điểm bên trên tuyến đường Trường Sơn. Tổ trinh sát gồm ba cô bé là Định, Nho và Thao. Họ phải đối mặt với thần chết vào những lần phá bom, thậm chí mấy lần trong một ngày. Cuộc sống giữa chiến trường dù khắc nghiệt với nguy hiểm nhưng họ vẫn tất cả được niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những giây phút thanh thản cùng thơ mộng.

Cả ba cô bé yêu thương cùng gắn bó với nhau như chị em. Phần cuối truyện, tác giả tập trung miêu tả hành động và trọng tâm trạng của những nhân vật, chủ yếu là Phương Định. Vào một lần phá bom, cô bị thương, cô được sự săn sóc chu đáo của hai đồng đội.

Những ngôi sao xa xôi là một trong số những tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết vào năm 1971, thời gian cuộc chống chiến chống Mĩ đang diễn ra ác liệt.

Truyện đến thấy trọng tâm hồn vào sáng, lòng dũng cảm, sự hồn nhiên và cuộc sống chiến đậu nhiều gian khổ, hi sinh nhưng vẫn lạc quan liêu của những nhân vật nữ giới trẻ xung phong. Đặc biệt, nhân vật Phương Định được tác giả miêu tả chân thực, sinh động bằng nhiều thủ pháp nghệ thuật độc đáo.

Vào chiến trường được tía năm, đã quen với những thử thách cùng nguy hiểm, tiếp giáp mặt mỗi ngày với cái chết, nhưng Phương Định vẫn ko đánh mất sự hồn nhiên, trong trắng và những ước mơ về tương lai. Nét cá tính ở nhân vật được thể hiện hơi rõ là sự nhạy cảm, tốt mơ mộng và sở thích ưa ca hát.

Cũng giống như nhị người bạn vào tổ trinh sát, Phương Định yêu thương mến các đồng đội trong tổ với cả đơn vị mình. Hơn nữa cô cũng mến yêu cùng cảm phục những người chiến sĩ cơ mà cô gặp mặt hàng đêm trên trọng điểm nhỏ đường vào mặt trận.

vào phần đầu truyện, Phương Định hiện lên là một cô gái nhạy cảm và nhiệt tình đến hình thức của mình. Nhì bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa kèn. Còn đôi mắt thì các anh tài xế bảo: “Cô tất cả cái chú ý sao mà lại xa xăm!”. Phương Định biết bản thân được nhiều người, nhất là các anh quân nhân để ý và gồm thiện cảm. Điều đó làm cô thấy vui với tự hào, nhưng chưa nói riêng tình cảm mang lại một ai. Nhạy cảm, nhưng cô lại không tốt biểu lộ tình cảm của mình, luôn tỏ ra bí mật đáo trước đám đông, tưởng như là kiêu kì.

Ở đoạn hồi tưởng của nhân vật về tuổi học trò, tác giả làm nổi rõ nét tính bí quyết hồn nhiên, vô tư, một chút tinh nghịch với mơ mộng của một thiếu nữ. Chẳng hạn, chỉ một trận mưa đá vụt qua cũng đánh thức ở nhân vật này rất nhiều kỉ niệm cùng nỗi nhớ về thành phố quê hương, gia đình với tuổi thơ thanh thản của mình.

trung tâm lí nhân vật Phương Định trong một lần phá bom được miêu tả rất cụ thể, tinh tế đến từng cảm giác, ý nghĩ, dù chỉ nhoáng qua vào giây lát. Mặc mặc dù rất quen công việc nguy hiểm này, nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách đối với thần kinh. Ở bên quả bom, kề gần cạnh với mẫu chết yên ổn lìm với bất ngờ, từng cảm giác của nhỏ người như cũng trở phải sắc nhọn hơn. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người, cứa vào domain authority thịt tôi. Tồi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình có tác dụng quá chậm. Nhanh lên một tí vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Tiếp đó là cảm giác căng thẳng chờ đợi tiếng nổ của quả bom.

bắt lại, ngòi bút của Lê Minh Khuê đã miêu tả sinh động, chân thực trung ương lí nhân vật, làm thể hiện một thế giới nội trung tâm phong phú. Cách nhìn và thể hiện con người thiên về chiếc đẹp, sự vào sáng, cao thượng.

Viết về cuộc sống với chiến đấu của những cô gái thanh niên xung phong bên trên một cao điểm ở tuyến Trường Sơn vào những năm chiến tranh chống Mĩ cứu nước, Những ngôi sao xa xôi đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, giàu mơ mộng, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hi sinh nhưng rất hồn nhiên, lạc quan lại của họ. Đó đó là hình ảnh đẹp, tiêu biểu về thế hệ trẻ Việt phái nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mĩ.

Phân tích nhân vật Phương Định vào Những ngôi sao 5 cánh xa xôi - bài mẫu 5

Phương Định để lại trong tim độc giả niềm yêu thương mến, cảm phục đối với thế hệ trẻ Việt phái nam trong những ngày tháng bom rơi đạn nổ ấy. Và hơn thế, điều đó trở thành động lực để thế hệ trẻ Việt Nam bây giờ viết tiếp nét son trong trang sử của thời đại mình.

Lê Minh Khuê là bên văn thuộc thế hệ những tác giả bắt đầu sáng tác trong thời kì chống chiến chống Mĩ. Với tài năng và sự tìm kiếm tòi, khám phá của mình, bà sớm gặt hái được nhiều thành công về mảng đề tài là cuộc sống chiến đấu của những tntn và bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn. “Những ngôi sao xa xôi” là một vào những truyện ngắn tiêu biểu của Lê Minh Khuê. Nhân vật chính trong tác phẩm - Phương Định - là nhân vật giành được nhiều sự yêu mến, cảm phục của người đọc bởi vẻ đẹp ngoại hình, trọng tâm hồn và sự dũng cảm, ngoan cường, bình tĩnh rảnh rỗi trước hiểm nguy.

Phương Định khiến cảm tình đầu tiên mang lại người đọc bởi vẻ trẻ trung, xinh đẹp của một cô bé mới lớn. Cô là người nhạy cảm và luôn quan trọng tâm đến hình thức của mình. Cô tự đánh giá: “Tôi là đàn bà Hà Nội. Nói một giải pháp khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Nhị bím tóc dày, tương đối mềm, một mẫu cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Bé mắt tôi thì những lái xe pháo bảo: Cô gồm cái nhìn sao nhưng xa xăm”, vẻ đẹp ấy của cô đã hấp dẫn bao nam nhi trai: "các anh pháo thủ và lái xe tốt hỏi thăm tôi”. Điều đó làm Phương Định tự hào nhưng điều đặc biệt là cô chưa thích hợp tình cảm mang lại ai.

Nhân vật thiết yếu của tác phẩm còn khiến người đọc khâm phục bởi sự dũng cảm ngoan cường, bình tĩnh khoan thai vượt lên cực nhọc khăn nguy hiểm.

Phương Định thuộc những người bạn của bản thân sống cùng chiến đấu bên trên một cao điểm, giữa một vùng trọng điểm bên trên tuyến đường Trường Sơn. Chị phải chạy trên cao điểm đánh phá của máy cất cánh địch. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và sử dụng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. Đó là công việc mạo hiểm với loại chết luôn luôn gần kề tạo áp lực khiến thần kinh khôn cùng căng thẳng. Thực hiện công việc đó, Phương Định với đồng đội phải rất bình tĩnh với họ đã thực sự bình tĩnh, từ từ một giải pháp lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc ấy đã trở thành bình thường: "Công việc của công ty chúng tôi là ngồi đây. Khi tất cả bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và khi cần thì phá bom”.

Mặc dù đã quen thuộc với công việc nguy hiểm này, thậm chí một ngày bao gồm thế phải phá tới năm quả bom nhưng mỗi lần vẫn là một thử thách tột độ với thần tởm của Phương Định. Từ khung cảnh và không khí chứa đầy càng thẳng đến cảm giác là các anh cao xạ ở trên tê cũng đang theo dõi và quan sát từng động tác cử chỉ của mình để lòng dũng cảm ở cô như được kích đam mê bởi sự tự trọng: “Tôi đến gần quả bom... đàng hoàng nhưng bước tới” ở bên quả bom kề gần cạnh với loại chết im lim với bất ngờ, từng cảm giác của con người như cũng trở nên sắc nhọn hơn: “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến sợi người cứa vào domain authority thịt tôi. Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”.

Đặc biệt, Phương Định càng khiến người đọc yêu mến, trân trọng hơn bởi vai trung phong hồn trong sáng, tinh tế. Chị rất giàu tình cảm với đồng chí, đồng đội, quê hương và hết sức lạc quan lại yêu đời.

Giống như hai người đồng đội vào tổ trinh sát, Phương Định yêu mến những người đồng đội trong tổ với cả đơn vị của mình. Đặc biệt, cô yêu mến cùng cảm phục tất cả những người chiến sĩ nhưng hằng đêm cô gặp bên trên trọng điểm của những con đường vào mặt trận. Phương Định đã lo lắng, sốt ruột lúc đồng đội lên cao điểm chưa về. Chị yêu thương thương và gắn bó với bạn bè nên gồm những nhận xét tốt đẹp đầy thiện cảm về Nho, vạc hiện ra vẻ đep dễ thương ”nhẹ, non như một que kem trắng” của bạn. Chị còn hiểu cùng đồng cảm sâu sắc với những sở mê thích và trọng tâm trạng của chị Thao.

Phương Định cũng là người đàn bà có một thời học sinh hồn nhiên, vô tư bên người mẹ thân thương trong một căn buồng nhỏ nằm trên một đường phố im tĩnh hồi Hà Nội còn thanh thản trước chiến tranh. Những kỉ niệm ấy luôn luôn sống lại trong cô giữa chiến trường dữ dội. Nó là niềm khao khát làm cho dịu mát tâm hồn trong hoàn cảnh căng thẳng, khốc liệt của chiến trường. Vào chiến trường đã tía năm, làm quen với những thử thách hiểm nguy, tiếp giáp mặt hàng ngày với cái chết nhưng ở Phương Định ko mất đi sự hồn nhiên trong sáng và cả những mơ ước về tương lai: "Tôi mê hát”, “thích nhiều bài".

Phương Định là cô tnxp trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn những ngày phòng chiến chống Mĩ. Chị tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt phái mạnh trong những năm mon hào hùng ấy. Họ là những người không tiếc tuổi thanh xuân, hiến dưng trọn vẹn mang lại Tổ quốc những gì quý giá nhất:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mĩ

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

trong "Những ngôi sao xa xôi", Lê Minh Khuê đã miêu tả chân thực cùng sinh động trung khu lí nhân vật. Tác phẩm được kể từ ngôi thứ nhất tạo thuận lợi mang đến tác giả miêu tả thế giới nội chổ chính giữa qua việc để nhân vật tự sự về mình.

Xem thêm: Ngữ Pháp Tiếng Anh Diễn Giải ( Lê Dũng), Ngữ Pháp Tiếng Anh Diễn Giải

Nhân vật Phương Định vào "Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê với những đặc điểm tốt đẹp tiêu biểu cho trung tâm hồn những con trai trai, cô gái thanh niên xung phong lên đường chống Mĩ vào những năm mon vất vả nhưng hào hùng của dân tộc. Phương Định để lại trong trái tim độc giả niềm yêu thương mến, cảm phục đối với thế hệ trẻ Việt phái mạnh trong những ngày tháng bom rơi đạn nổ ấy. Và hơn thế, điều đó trở thành động lực để thế hệ trẻ Việt Nam từ bây giờ viết tiếp đường nét son vào trang sử của thời đại mình.

---/---

Trên đây là một số bài xích văn mẫu Phân tích nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao 5 cánh xa xôiTop lời giải đã biên soạn. Hy vọng sẽ góp ích những em trong quy trình làm bài xích và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em có một bài văn thật tốt!